Thời gian

Nhớ thầy dạy Vật lý cấp 3 thường chế diễu chúng tôi,
“Đồ ma trơi quỷ đế, ở nhà thì sách để chổng chơ, để lúc tau gọi lên hỏi bài
cũ thì lật đật mở sách ra, hối hả vừa đọc vừa cầu: Thời gian ơi, ngươi đẹp lắm đừng trôi”. Vậy mà cũng 15 năm rồi, thời gian nhanh hơn chó chạy, nhân dịp này khóa học cấp 3 tổ chức gặp mặt, tôi không thu xếp về được, rõ tiếc. Lâu lắm rồi không về thăm thầy, mà giờ thầy bị tai biến, mặc dù nói năng vẫn minh mẫn, vẫn kể chuyện thời trai trẻ rất rành rọt nhưng học sinh thì thầy không nhớ đứa nào, thành ra muốn gọi điện hỏi thăm thầy cũng không được.

Thằng bạn quen hồi cấp 3 nhưng không cùng trường, nó học chuyên lý tổng hợp (cách nói ngắn gọi của khối chuyên đại học KHTN-HN), nói mới dịch quyển The Order of Time, và nhờ mình đọc bản thảo, kiểm tra luôn lỗi cú pháp với xem chỗ nào còn khó hiểu cho nó.
Lại nhớ ngày xưa đọc lược sử thời gian, một quyển sách phổ biến kiến thức Vật lý hiện đại của Stephen Hawking, một quyển sách mà nhiều người cho rằng “bestseller chưa được đọc”, tức là nhiều người mua để trên giá và không có đọc. Tôi cũng đã từng cố đọc hết nó, nhưng không hiểu,cái đọng lại chỉ là những khái niệm như “chân trời sự cố” hay “sự kiện” gì đó của lỗ đen, đó là cái tới hạn mà bất kỳ thứ gì rơi vào đó là không còn đường về, bản thân lỗ đen con người cũng vậy, các vị nào tìm được lỗ đen rồi thì cũng nên tránh xa xa cái “chân trời sự cố” của lỗ đen bên ngoài kẻo hết đường về nhà, nếu Stephen Hawking đi thêm 1 bước ngoài Vật lý nữa thì có khi rút ra được định luật kinh điển bảo vệ hạnh phúc gia đình.
Trong quyển đó ông dành nguyên 1 chương trong đó để bàn về “mũi tên thời gian”, giờ chỉ nhớ mỗi việc thời gian trôi từ quá khứ đến tương lai lại tương đương với entropy của hệ kín luôn không giảm. Entropy lại đại lượng, được xuất phát từ nhiệt động lực học trong việc tìm kiếm lý do không tồn tại động cơ vĩnh cửu loại II, là cái loại biến hoàn toàn nhiệt thành công kiểu như hòn đá tự lạnh lại và biến cái nhiệt đó thành năng lượng để nhảy lên bàn, còn loại I là loại động cơ vĩnh cửu, không cần củi mà lò vẫn cháy (cụ đảng tổng cũng hổng có thích động cơ loại này). Rồi entropy, nó lan sang vật lý thống kê, và mò luôn đến cả lý thuyết thông tin vì nó là đại lượng đặc trưng cho tính hỗn độn của hệ thống, càng hỗn loại thì chứa đựng trong đó nhiều thông tin.
Việc entropy luôn không giảm trong hệ kín cũng có thể hiểu một cách thô thiển là anh em nhà coder phát triển phần mềm mà không thường xuyên bảo trì, tái cấu trúc thì dần dần nó trở thành một đống rác, đâu đó gọi là software entropy.
Trong quyển Trình tự thời gian (The Order of Time) trên, tác giả đã đi một bước phân tích sâu sắc hơn khi kết hợp cả vấn đề hấp dẫn lẫn vật lý lượng tử, để cố gắng phân tích sâu sắc hơn khía cạnh thời gian và cái quan hệ với Entropy, chỉ có nó mới bắt thời gian phải trôi theo chiều nào, chứ không phải bất kỳ một định luật nào khác trong Vật lý, ai muốn biết tìm đọc vì tôi quảng cáo cho nó nên không được tiết lộ nhiều.

Giống như Lược sử thời gian, thì quyển này gần như không dùng bất kỳ phương trình rối rắm nào cả, đọc 1 lúc thì cứ như đọc sách triết. Tôi thích cái kết của tác giả về “thế giới này tạo thành tự những sự kiện chứ không phải sự vật” :-). Có vẻ như là hoàng đế La mã Marcus Aurelius trong tác phẩm Suy tưởng cũng có chung quan điểm: “Thời gian là một dòng sông, một dòng chảy mãnh liệt của các sự kiện, chảy lướt và bị mang đi qua chúng ta, rồi dòng khác chảy đến và chảy đi” hay là “3 ngày trong đời hay 3 thế hệ: có gì khác nhau”.

Vậy thay vì tập trung vào sự vật để níu giữ thời gian, kiểu các chị thường phủ mặt đầy phấn để che đi vết thời gian, thì liệu rằng ta nên tập trung vào sự kiện chăng?

Có những việc bây giờ không làm , thì 5 năm nữa sẽ thấy khá tiếc, 10 năm nữa sẽ thấy rất tiếc, và 15 năm nữa sẽ thấy tiếc vô cùng tận ;-). Lâu lâu tôi mới có dịp về nhà một lần, mỗi lần về là trong xóm có vài người đi, vì bệnh tật, vì tai nạn lao động khi xa xứ làm thuê … Đúng là mỗi lần tạm biệt ai đó, cũng có thể đấy là lần cuối cùng bạn gặp người đó cho nên …
Mũi tên thời gian nó đâu có quay ngược lại được.
Entropy không giảm mà. Ôi! thời gian 🙂

Bàn phím cơ

Bàn phím có lẽ là thứ rẻ tiền nhất trong các bộ phận tối thiểu cấu thành nên cái PC đủ để dùng, đấy là cách tôi nghĩ trước đây. Đến 2013, làm việc trong công ty của Nhật thì tôi mới thấy hầu như tụi nó mang bàn phím cá nhân đến hơn là dùng bàn phím công ty cấp, từ đó mới biết để thể loại bàn phím cơ, có con giá đến tiền trăm $. Có loại hồi đó nhìn không thể mê nổi, phím thì không đủ phải dùng ké qua nút Fn, nút enter thì bé tẹo …

Khi bạn không thích, bạn có lý do cho việc đó, toàn lý do chuẩn cả, còn khi bạn thích thì cũng tương tự 😀

Khi tôi nghe đến bàn phím đến cả tiền triệu thì đây là lý do tôi nghĩ không nên phí tiền vào việc đó.
– Bàn phím bình thường, mấy chục ngàn cũng dùng được như thường,thậm chí là dùng tốt.
– Dùng phím cơ quen tay, không dùng lại được phím thường.
– Bàn phím đắt, lại mất công bảo về, xách đi xách về, phiền bỏ mịe.

Còn giờ, khi thấy muốn mua thì tôi nghĩ ra vài lý do thấy không nên trì hoãn, tạm thời bỏ qua các lý do quá bình thường như làm việc tốt hơn, hiểu suất ngon hơn … thì dưới đây là lý do của tôi.
– Với lập trình viên, bàn phím là thứ vĩnh cửu, cấu hình máy tính sớm lỗi thời, màn hình cũng vậy đổi liên tục, chỉ có bàn phím là có thể đi cùng ta đến cuối sự nghiệp, vì thế nên đầu tư cái cho tốt, làm bạn với mình 😀
– Khi đầu tư bàn phím thì kể từ đó kết quả gì cũng gắn với nó, sau này có chuyện kể cho con cháu, ví dụ như bàn phím này đã cùng bố đánh dự án này, dự án kia, bàn phím này cũng ông viết nên những dòng code bất tử đã được lưu ở repo kia (thực tế có thể là code lởm).
– Gõ bàn phím cơ nhẹ nhành hơn, mà thao tác thường xuyên với ngón tay nghe đầu có lợi cho sức khỏe hơn bàn phím cao su (việc này chưa kiểm nghiệm, cũng chưa biết có thống kê khoa học nào không).

Định mua con HHKB Pro2, nhưng giá chát chúa quá, đành dùng trước con FLICO Minila, bao giờ giàu mua thêm con kia nữa vì ở nhà và công ty đều dùng, vợ thì chỉ có 1 chứ bàn phím chắc ít nhất phải 2 cái.

IMG_3152
Creative Commons License

Năm 2018 của tôi

Chuẩn bị khép lại năm 2018, cuối nằm ngồi tính lại sổ đời, 365 ngày chứ mô có ít.
Về phần mềm thường nên đi từ tổng quan tới chi tiết, đầu tiên phải ngo ngó được cái gọi là kiến trúc (ARCH) trước, rồi đi sâu vào chi tiết từng phần sau. Tuy nhiên nhìn lại một năm có khi làm ngược lại thì dễ hơn, nên ta thử đi từ bản thân ra thế giới.

Về bản thân, cũng là 1 năm có nhiều thay đổi, nhớ những ngày này năm ngoái đang vật lộn với mớ bùng nhùng khi làm BrSE. Thời gian đó nhiều lúc tôi đã phải tự hỏi “mk, mình đang làm cái dek gì thế này”, trong những ngày tháng đó lúc đi làm qua cái cầu chỗ Shin-yokohama tôi lại dành 5-10 phút đứng ngắm trời đất ngắm thiên hạ và ngẫm về mình =)). Một trong mấy cái ảnh chụp lúc đó đấy giờ tôi đã dùng làm ảnh của blog. Sau hơn 1 năm trải nghiệm để đi đến kết luận rằng mặc dù kỹ sư cầu nối (BrSE) là một cái nghề rất hay, nhưng đấy không phải việc hợp với mình, thôi bỏ, rồi sang làm việc khác, chuyển công ty luôn. Quyết định “em trở về đúng nghĩa trái tim em” để cố gắng làm một kỹ sư chân chính, cố gắng đạt được CHÂN-THIỆN-MỸ ở một chỗ nhỏ nào đó trong công nghệ điện toán vĩ đại.

Năm 2018 cũng là năm bắt đầu làm blog, tập tành viết lách, viết ra mới thấy viết nó khó thế nào, âu cũng do phần nhiều là kiến thức nông cạn, độ ngu vẫn đang còn ở mức độ cao. Lúc đầu chỉ muốn làm chút để viết lại và học thêm kiến thức về video coding coi như có duyên nợ với nó, tên blog cũng được đặt theo mục đích đó. Khi viết rồi mới thấy ngoài cái đó nhiều thứ cần học, nhiều cái tưởng biết hóa ra chưa, và cũng biết rõ đang tồn tại nhiều cái mà bản thân mình không biết rằng mình không biết. Rồi có blog thì cũng có chỗ để lâu lâu cũng ghi chép vài thứ linh tinh mà nhiều khi không có ai hứng thú nghe.
Từ ngày viết blog thấy được mình đọc gì cũng cẩn thận hơn, tiếp thu kiến thức từ người khác cũng thận trọng hơn. Tập viết blog nên cũng mò ra được các trang có tiếng của lập trình viên nhà mình, ấn tượng nhất là vnhacker, ông anh này nổi tiếng bài Gọi đò, mình cũng toàn nghe nhạc vàng nhưng không thích cha này hát, trước giờ chỉ chơi kiểu anh Chế, anh Vũ, chị Quỳnh, vì thế ấn tượng là ấn tượng về bài viết chứ không phải bài hát của ảnh, nên theo mình thì bỏ hát đi code có lẽ lựa chọn đúng đắn của ảnh. Khi biết đọc blog này thì thốt lên 1 điều: “giá mà mình biết blog này sớm hơn”. Thêm vào đó theo dõi thêm các blog hàng top của nhà người.
Làm một kĩ sư chân chính thì cần có học trước, bù lại có việc ngày xưa không phải học các bộ môn của IT (vốn dĩ dân điện mà) thì năm nay cũng lên bắt đầu chịu khó tu sách, tự học, tìm hiểu thêm về lịch sử vài thử nhỏ nhỏ xung quanh mấy dòng code …
Cơ bản 1 năm để dần dần định hình chính mình?

Điều đặc biết nhất là năm nay gia đình nhỏ đón thêm 1 thành viên mới, vậy là 2 nhóc, mẹ xinh nhất nhà. Hơn 30 tuổi đầu rồi mà bố mẹ không có gì quí ngoài Khoai và Sắn. Lúc trước vợ sinh thằng ku Khoai, mình xa nhà do đang đi công tác, giờ ku Sắn, chứng kiến 9 tháng bụng mang dạ chửa, rồi lúc chăm con ngủ, thấy thương các mẹ các chị quá.

Ngoài bản thân và gia đình ra thì tiếp là năm 2018 trong mắt tôi. Đất Việt nhà mình, năm nay quả là 1 năm chính trường sôi động, anh ánh sáng tắt ngúm, nhạc sĩ thì được mặc áo Juventus, còn bang chủ cái bang nắm thâu tóm luôn ghế anh ánh sáng bỏ lại. Nhiều người chê, nhưng tôi thì đánh giá cao anh bang chủ Bần Khinh này, vì ảnh thật thà, lúc nhậm chức ảnh tâm sự “trình độ, năng lực còn hạn chế, sự hiểu biết không đáp ứng được yêu cầu”, tôi nghĩ ảnh nói thật chứ dek phải ảnh khiêm tốn, chỉ không hiểu sao cuối hội lại bầu cá nhân không đáp ứng được yêu cầu như vậy làm chủ tịch nác. Chính vì tính thật thà của anh mà thành ra ta biết nhiều việc do anh tiết lộ, vì dụ luật animal thật ra nhằm mục đích bảo vệ đoảng của ảnh chẳng hạn … À, có điều này tôi học được từ ảnh, trước đây ảnh phê phán “Nhất thể hóa”, nên giờ nhiều người kêu ảnh làm thế trước sau bất nhất thì ảnh bảo, cái này đéo phải “Nhất thể hóa” mà là “tình huống”, vậy là ảnh lật ngược tình thế, cái này làm tôi giật mình, quả thực sức mạnh thuật ngữ thật là đáng sợ. Dù sao cũng nên công nhận công đốt lò của ảnh mặc dù củi có lựa chọn, nhưng giờ các ông tướng, ông tai to mặt lớn tưởng hạ cánh an toàn lại toát mồ hôi hột, nghe gọi đến tên chắc như học sinh nghe cô gọi lên bảng, chỉ khác là học sinh có thể bị tát tập thể, còn các vị thì được các đồng chí cho đi ăn cơm nhà nước.

2018 cũng là năm mà lần đầu tiên dân mình biểu tình đẩy lui được luật mà cuốc hội định thông qua, luật đặc khu, cái luật mà không rõ chị Ngưn ăn phải bả gì mà trước đó đòi thông qua bằng được. À năm nay dáo sư Nạ có vẻ vượt mặt chị Tến về độ nát và độ dày mặt trong năm vừa qua.

Cuối năm này bóng đá Việt Nam(VN) vô địch AFF sau 10 năm đợi chờ, 10 năm không gặp tưởng tình đã cũ, nhưng dân mình vẫn đi bão như thường, đâu cũng thấy tự hào Việt Nam quá … dân mình chỉ có bóng đá là xuống đường tự do, bão thoải mái đi bay cả mạng. Tôi nghĩ bóng đá thôi vui thì vui chứ không nên tung hô tự hào Việt Nam, còn tự hào thì thiếu gì chỗ, ở Nhật đây dân mình phạm tội đứng đầu danh sách rồi, giờ xin visa cho mẹ sang chơi mà bổ sung đủ loại giấy tờ chi tiết, hay gần đây khách 152 du khách VN trốn lại Đài loan để lao động, làm gì có dân nước nào dám chơi qui mô cao vậy tự hào quá đi thôi.

Về quốc tế, Donal Trump đang là ngôi sao sáng nhất, mình rất thích ông này, vì không giống như các ông chính trị gia thông thường, có ông này cuộc chơi vui ơi là vui. Vừa tay bắt mặt mừng với a Tập xong, sang vn lại mang bà Trưng ra phang vào mặt ảnh (cái này chắc ông bảo đệ là “tao muốn chơi Tập, viết cho tao 1 bài”, chứ không nên hiểu là Trump biết bà Trưng, giờ hỏi khéo ổng nhầm sang bà Tưng cũng nên). Hôm trước chửi Ủn như gì, hôm sau bạn tốt. Trong khi các vị đức trị nhà sản cố giữ hình ảnh nói gì cũng kiểm duyệt trước sau,thì a bắn twitter liên hồi. Vì không chơi kiểu giữ hình ảnh, nên thằng nào éo theo anh thì a cắt kinh tế, dẹp chuyện bao cấp cho các tổ chức chung… đại loại là nhiều chuyện hay.

À, năm nay tuy blockchain xuống, y như đồ thị giá cả của nó, thì từ khóa AI vẫn ở mức rất hot, chả hiểu sao mình vẫn bình chân như vại trước xu thế nhà nhà học AI, người người làm AI nhỉ, thực sự là rất đáng lo đây ;(. Iporn của nhà táo có xu hướng đi xuống, mình thì ngồi cầu mong cho thằng nào xóa sổ được nó, không phải ghét nhà Táo mà rất muốn biết sau smartphone sẽ là cái gì, cũng như mình ăn rồi mong cho có cái kernel OS nào vượt mặt Linux kernel OS thôi.

Ghi nhanh lại mấy điểm của năm, năm 2018 của tôi là như vậy …

Creative Commons License

Con đường nào dẫn đến một ngày vui

– 2018/09/12
Sau lần đầu tiên chuyển công ty, công việc dường như vẫn không thay đổi nhiều lắm so với cách đây gần 2 năm. Cũng làm hẳn trong dự án với khách hàng, cũng là khách hàng đó luôn :-), tuy trước là mảng video coding còn giờ là 3D sensor, đúng là “mọi nẻo đường đều dẫn tới thành Rome”.

32 tuổi …
Thời điểm này, tôi đang làm ở VTI, một công ty outsource non trẻ, với quyết tâm cùng ông anh người quen xây dựng nhóm embedded software thật mạnh, có được sự tôn trọng từ khách hàng. Trước này toàn bị khách hàng nó miệt thị quen rồi.

Cơ mà, haizz…zz
Đôi lúc đọc page của top programmer, tôi lại tự hỏi không biết mình đang bỏ thời giờ ra làm cái gì thế này?

– 2018/09/16
Tôi rất thích xem phim đối kháng, khi mà chỉ cần 1 sơ suất đều phải trả giá rất đắt. Lúc lâm trận thì chỉ cần thua 1 tí, 1 kĩ năng nhỏ là phải trả giá bằng mạng sống. Nghĩ điều này giúp tôi nghiêm túc hơn để rèn luyện kỹ năng, cũng như cẩn thận hơn khi coding =))

– 2018/10/17
Công ty tôi đang làm cũng có 1 cái tech blog, viết blog kỹ thuật cho công ty là công việc luân phiên, tôi phụ trách nhóm embedded nên cũng sớm đến tay. Có vẻ ai nấy được giao đều cố trả bài cho xong. Tôi thì không ngại lắm, vì tôi copy từ đây ra =))
Cả tháng nay vật lộn với đống code của mấy thằng Bỉ, mk trước giờ toàn code C thuần là C, giờ nó chơi C++11, toàn thư viện lạ hoắc …
Cho đến giờ, tôi vẫn lười nhác nên có nghe C++11 cũng chả quan tâm, thấy mỗi C “cổ điển” theo đại ka Linus là đủ giải cứu thế giới rồi =)).
Nhưng ngẫm kỹ lại, có khi mình đang nghĩ ngu thật. Việc phát triển C++ vẫn chưa dừng, chắc là không bao giờ, ngừng vận động là ngỏm mà. Ghi lại cái link còn xem lý do tại sao nó không chịu dừng cho đỡ mệt.
https://isocpp.org/std/the-standard

À, trong lúc cao hứng nghe lại bài ngày đã đơm bông tôi đặt cái tiêu đề vậy, mà lỡ có tiêu đề rồi thì cũng cố gõ vài dòng mặc dù chả liên quan gì đến cái tiêu đề đã chọn 😀

Creative Commons License

Lần đầu học online

Hôm nay viết mail xin nghỉ việc ở FPT Japan, chuẩn bị kết thúc sau 9 năm gắn bó.
Vậy đã 9 năm, kinh nghiệm chỉ gói gọn trong vài ba chữ, embedded, c/c++, video coding, linux driver. 9 năm làm có từng đó, nói ra lại tưởng là cỡ chuyên gia nhưng hóa ra không phải, cái nào cũng lõm bõm.

Tốt nghiệp kĩ sư điện, nên cơ bản kinh nghiệm coding đều học hỏi trong quá trình làm việc, thành ra nhận được kiến thức kiểu làm nhiều thì quen tay hơn là dùng não, nhìn đến cái nào cũng thấy cái nền móng thiêu thiếu cái gì đấy.

Ờ, thôi biết vậy, thiếu nhưng biết bù thì không sao, khóa học online giờ rất rất nhiều, cứ muốn là học được, chỉ là có chịu học hay không mới là vấn đề thôi.

Thử bắt đầu bằng khóa này xem, thấy kha khá các expert gợi ý.
https://see.stanford.edu/Course/CS107/
Song song đọc quyển “programming perspective“, là giáo trình của course trên.

Có 27 bài giảng, nếu cứ đều đều 1 ngày 1 bài hết 27 ngày.
Có tài liệu & bài tập … thong thả tính 2 ngày để làm.
Vậy có 3 ngày/1 bài → 3 tháng.
Nếu bắt đầu học từ giờ 21/06 thì đến 21/08 là xong.
Thử bắt đầu thật nghiêm túc 1 khóa học online xem thế nào vậy!

Creative Commons License

The Journey Begins

DSC_5045

14/04/2018: Chuyển nhà từ blogspot.

Blog sử dụng để học về các chuẩn nén video, viết ra nhằm mục đích ôn lại những điều đã học, những điều còn băn khoăn, do đó rất welcome người đọc để lại comment nhằm giao lưu trao đổi kiến thức.

Do blog không có tính chất học thuật cao, cùng với kiến thức hạn chế nên người viết không chịu trách nhiệm về những gì viết ra, do đó khuyến cáo người đọc nên cẩn trọng khi sử dụng tham khảo.

BR,
ichigo